Những doanh nhân giàu có có tên trong danh sách người giàu Trung Quốc được nhiều người biết tới thường hay bị chính quyền “để mắt”.
Nhiều thập kỷ trước, nhà lãnh đạo Đặng Tiểu Bình của Trung Quốc động viên giới doanh nhân Trung Quốc bằng lời tuyên bố: “Làm giàu là vinh quang.” Và nay câu nói trên nay có thể hiểu: “Giàu đi, tài sản sẽ bị kiểm toán.”
Theo kết quả của một số nghiên cứu mới đây, những doanh nhân giàu có có tên trong danh sách người giàu Trung Quốc được nhiều người biết tới thường hay bị chính quyền “để mắt”. Rất nhiều doanh nhân giàu có thường cố gắng tránh vấn đề này, nó cho thấy thực sự không ít vấn đề phức tạp đang tồn tại trong văn hóa kinh doanh của Trung Quốc.
Trong 1 thế hệ, Trung Quốc đã có thêm tầng lớp triệu phú, tỷ phú mới đông đảo. Tình trạng tham nhũng tràn lan, bất bình đẳng về thu nhập tăng cao, tâm lý nghi ngờ của công chúng với tầng lớp người mới giàu cũng dâng cao.
Tính toán của tổ chức tư vấn Boston Consulting Group cho thấy chỉ chưa đầy 1% hộ gia đình trên toàn cầu kiểm soát khoảng 40% tổng tài sản của thế giới. Tại Trung Quốc, nơi khoảng nửa dân cư sống ở khu vực nông thôn, khoảng 1% hộ gia đình kiểm soát hơn 70% tổng tài sản cá nhân (số liệu năm 2008). Kết quả các cuộc khảo sát cho thấy tham nhũng và bất bình đẳng thu nhập là 2 vấn đề khiến người Trung Quốc lo lắng nhất.
Có 2 nguyên nhân đằng sau thực trạng trên. Thứ nhất, các công ty nhà nước Trung Quốc, cỗ máy kiếm tiền quan trọng, đóng góp khoảng 50% tổng GDP phi nông nghiệp. Sự tập trung quyền lực thương mại như vậy khiến doanh nghiệp và thị trường không thể hoạt động bình thường. Thay vào đó, lãnh đạo của các công ty tư nhân tính đường khác: họ nhờ đến các quan chức để có được lợi thế về thương mại.
Hoặc không ít quan chức chính phủ Trung Quốc có nhiều mối quan hệ đủ giúp họ có được lợi thế kinh tế. Tổ chức Hurun trụ sở tại Thượng Hải theo dõi sát sao giới nhà giàu và tính toán ở thời điểm năm 2011 có khoảng 271 tỷ phú đôla tại Trung Quốc. Khoảng 30% trong top 50 và 50% trong top 10 người giàu nhất giữ chức vụ quan trọng trong chính quyền. Báo cáo có đoạn nhấn mạnh: “Càng giữ chức vụ càng cao, họ càng giàu.”
Thế nhưng có khi chuyện ngược lại lại xảy ra.
Ông Trương Duy Nghênh (Zhang Weiying), chuyên gia kinh tế tại đại học Bắc Kinh, khẳng định: “Sự can thiệp của nhà nước và kiểm soát của chính phủ gây ra tình trạng bất bình đẳng tại Trung Quốc. Nó gây ra tham nhũng và tình trạng câu kết nhằm lũng đoạn giữa nhiều quan chức chính phủ và doanh nghiệp.”
Không thể bỏ qua vấn đề luật pháp của Trung Quốc.
2 giáo sư của Đại học Hồng Kông (City University of Hong Kong) và Đại học California (University of California) đã xem xét những bản án do tòa án Thượng Hải đưa ra. Khi một cơ quan thuộc chính phủ Trung Quốc tranh chấp với người nông dân, cá nhân hay công ty, tỷ lệ thắng của cơ quan chính phủ lần lượt ở mức 100%; 92% và 94%. Còn khi một công ty của chính phủ gặp rắc rối với cá nhân hay công ty, tỷ lệ thắng của công ty chính phủ cũng ở mức lần lượt 90% và 86%.
Ông Andy Xie, cựu chuyên gia kinh tế tại Morgan Stanley, chỉ ra: “Nhiều doanh nhân Trung Quốc hiện không còn trông chờ vào kiếm lời từ hoạt động kinh doanh thông thường. Thay vào đó, họ quan tâm đến việc củng cố quan hệ với cơ quan chính phủ hay doanh nghiệp nhà nước để được biệt đãi.”
Ông khẳng định thêm công chúng Trung Quốc phẫn nộ không phải với việc ai đó giàu lên mà bởi cách làm giàu của nhiều triệu phú, tỷ phú, công chúng tin phần lớn người Trung Quốc giàu lên do làm ăn phi pháp.
Ông Oliver Rui, giáo sư tại trường kinh doanh quốc tế Trung Quốc châu Âu (China Europe International Business School), đặt dấu hỏi quan điểm của công chúng ảnh hưởng thế nào đến người giàu Trung Quốc và hoạt động kinh doanh của họ.
Ông và 2 đồng nghiệp phân tích diễn biến giá cổ phiếu của những công ty niêm yết thuộc sở hữu của cá nhân xuất hiện trong danh sách người giàu do Hurun công bố từ năm 1999 đến năm 2007. Kết quả: nhìn chung, sau khi danh sách người giàu được đưa ra công chúng, giá cổ phiếu của các công ty này liên tục giảm.
Đồng thời, trợ cấp từ chính phủ dành cho nhóm công ty trên giảm hẳn đi. Ngoài ra, nhiều cá nhân thuộc danh sách sẽ bị điều tra viên của chính phủ “hỏi thăm” hay bắt giam. Ông Rui chỉ ra chính phủ Trung Quốc nhiều khả năng cắt trợ cấp bởi không muốn công chúng chỉ trích về việc hỗ trợ cho người giàu. Giá cổ phiếu của các công ty trên giảm do công chúng lo ngại công ty sẽ nhận “sự quan tâm” không đáng có từ phía chính phủ và dẫn đến hàng loạt cuộc điều tra bất lợi với công ty.
Ông Rui nói về quan điểm của công chúng: “Ai giàu chóng vánh, chắc chắn đã có rất nhiều giao dịch ngầm hỗ trợ mang lại tiền của cho người đó.”
Ảnh: WSJ
Nhiều thập kỷ trước, nhà lãnh đạo Đặng Tiểu Bình của Trung Quốc động viên giới doanh nhân Trung Quốc bằng lời tuyên bố: “Làm giàu là vinh quang.” Và nay câu nói trên nay có thể hiểu: “Giàu đi, tài sản sẽ bị kiểm toán.”
Theo kết quả của một số nghiên cứu mới đây, những doanh nhân giàu có có tên trong danh sách người giàu Trung Quốc được nhiều người biết tới thường hay bị chính quyền “để mắt”. Rất nhiều doanh nhân giàu có thường cố gắng tránh vấn đề này, nó cho thấy thực sự không ít vấn đề phức tạp đang tồn tại trong văn hóa kinh doanh của Trung Quốc.
Trong 1 thế hệ, Trung Quốc đã có thêm tầng lớp triệu phú, tỷ phú mới đông đảo. Tình trạng tham nhũng tràn lan, bất bình đẳng về thu nhập tăng cao, tâm lý nghi ngờ của công chúng với tầng lớp người mới giàu cũng dâng cao.
Tính toán của tổ chức tư vấn Boston Consulting Group cho thấy chỉ chưa đầy 1% hộ gia đình trên toàn cầu kiểm soát khoảng 40% tổng tài sản của thế giới. Tại Trung Quốc, nơi khoảng nửa dân cư sống ở khu vực nông thôn, khoảng 1% hộ gia đình kiểm soát hơn 70% tổng tài sản cá nhân (số liệu năm 2008). Kết quả các cuộc khảo sát cho thấy tham nhũng và bất bình đẳng thu nhập là 2 vấn đề khiến người Trung Quốc lo lắng nhất.
Có 2 nguyên nhân đằng sau thực trạng trên. Thứ nhất, các công ty nhà nước Trung Quốc, cỗ máy kiếm tiền quan trọng, đóng góp khoảng 50% tổng GDP phi nông nghiệp. Sự tập trung quyền lực thương mại như vậy khiến doanh nghiệp và thị trường không thể hoạt động bình thường. Thay vào đó, lãnh đạo của các công ty tư nhân tính đường khác: họ nhờ đến các quan chức để có được lợi thế về thương mại.
Hoặc không ít quan chức chính phủ Trung Quốc có nhiều mối quan hệ đủ giúp họ có được lợi thế kinh tế. Tổ chức Hurun trụ sở tại Thượng Hải theo dõi sát sao giới nhà giàu và tính toán ở thời điểm năm 2011 có khoảng 271 tỷ phú đôla tại Trung Quốc. Khoảng 30% trong top 50 và 50% trong top 10 người giàu nhất giữ chức vụ quan trọng trong chính quyền. Báo cáo có đoạn nhấn mạnh: “Càng giữ chức vụ càng cao, họ càng giàu.”
Thế nhưng có khi chuyện ngược lại lại xảy ra.
Ông Trương Duy Nghênh (Zhang Weiying), chuyên gia kinh tế tại đại học Bắc Kinh, khẳng định: “Sự can thiệp của nhà nước và kiểm soát của chính phủ gây ra tình trạng bất bình đẳng tại Trung Quốc. Nó gây ra tham nhũng và tình trạng câu kết nhằm lũng đoạn giữa nhiều quan chức chính phủ và doanh nghiệp.”
Không thể bỏ qua vấn đề luật pháp của Trung Quốc.
2 giáo sư của Đại học Hồng Kông (City University of Hong Kong) và Đại học California (University of California) đã xem xét những bản án do tòa án Thượng Hải đưa ra. Khi một cơ quan thuộc chính phủ Trung Quốc tranh chấp với người nông dân, cá nhân hay công ty, tỷ lệ thắng của cơ quan chính phủ lần lượt ở mức 100%; 92% và 94%. Còn khi một công ty của chính phủ gặp rắc rối với cá nhân hay công ty, tỷ lệ thắng của công ty chính phủ cũng ở mức lần lượt 90% và 86%.
Ông Andy Xie, cựu chuyên gia kinh tế tại Morgan Stanley, chỉ ra: “Nhiều doanh nhân Trung Quốc hiện không còn trông chờ vào kiếm lời từ hoạt động kinh doanh thông thường. Thay vào đó, họ quan tâm đến việc củng cố quan hệ với cơ quan chính phủ hay doanh nghiệp nhà nước để được biệt đãi.”
Ông khẳng định thêm công chúng Trung Quốc phẫn nộ không phải với việc ai đó giàu lên mà bởi cách làm giàu của nhiều triệu phú, tỷ phú, công chúng tin phần lớn người Trung Quốc giàu lên do làm ăn phi pháp.
Ông Oliver Rui, giáo sư tại trường kinh doanh quốc tế Trung Quốc châu Âu (China Europe International Business School), đặt dấu hỏi quan điểm của công chúng ảnh hưởng thế nào đến người giàu Trung Quốc và hoạt động kinh doanh của họ.
Ông và 2 đồng nghiệp phân tích diễn biến giá cổ phiếu của những công ty niêm yết thuộc sở hữu của cá nhân xuất hiện trong danh sách người giàu do Hurun công bố từ năm 1999 đến năm 2007. Kết quả: nhìn chung, sau khi danh sách người giàu được đưa ra công chúng, giá cổ phiếu của các công ty này liên tục giảm.
Đồng thời, trợ cấp từ chính phủ dành cho nhóm công ty trên giảm hẳn đi. Ngoài ra, nhiều cá nhân thuộc danh sách sẽ bị điều tra viên của chính phủ “hỏi thăm” hay bắt giam. Ông Rui chỉ ra chính phủ Trung Quốc nhiều khả năng cắt trợ cấp bởi không muốn công chúng chỉ trích về việc hỗ trợ cho người giàu. Giá cổ phiếu của các công ty trên giảm do công chúng lo ngại công ty sẽ nhận “sự quan tâm” không đáng có từ phía chính phủ và dẫn đến hàng loạt cuộc điều tra bất lợi với công ty.
Ông Rui nói về quan điểm của công chúng: “Ai giàu chóng vánh, chắc chắn đã có rất nhiều giao dịch ngầm hỗ trợ mang lại tiền của cho người đó.”
Nguồn: Cafe biz


0 comments:
Post a Comment