Lương bổng thì eo hẹp, mà giá cả cứ leo thang vùn vụt, cho nên dạo này bà xã Tám Sài Gòn thực hành chính sách thắt lưng buộc bụng, tiết kiệm triệt để mọi chi tiêu.
Mấy bữa rày, chất lượng bữa cơm dường như cũng hơi “teo” lại, thì thôi cũng đành đi, nhưng cái khổ cho Tám tui là mấy bữa rày phải giảm bớt thuốc lá và cà phê, cho nên cứ hay ngáp dài. Thấy vậy, bà xã lại gần, ngập ngừng nói như thanh minh:
- Tại xăng lên giá cho nên giá cả mọi thứ tăng theo...
Thấy tội bà xã quá, Tám tui vội trấn an:
- Biết rồi! Tui có trách móc gì bà đâu. Mà xăng tăng giá, thật ra cũng chẳng phải do mấy ông buôn xăng muốn tăng lợi nhuận rồi bắt dân gánh chịu, mà một phần vì nó đang phải “cõng” quá nhiều khoản.
Nào 12% thuế nhập khẩu, 10% thuế VAT, nào 1.000 đồng phí xăng dầu (còn gọi là phí giao thông), rồi cả 1.000 đồng trích trả nợ tiền bù giá ngân sách, 200 đồng trích quỹ bình ổn nữa chứ.
Chưa hết, mặt hàng xăng còn bị đánh thêm 10% thuế tiêu thụ đặc biệt. Như vậy, trung bình mỗi lít xăng đang phải gánh đến 6.500 đồng tiền thuế, phí, tương đương gần 40% giá bán.
Điều vô lý ở đây là xăng bị đánh thuế tiêu thụ đặc biệt giống như các mặt hàng không khuyến khích sử dụng, hàng xa xỉ như rượu bia, thuốc lá... Trong khi đó, xăng là loại nhiên liệu thiết yếu phục vụ cho nhu cầu lưu thông, sản xuất, được sử dụng đại trà.
Và quan trọng nhất, sự biến động của giá xăng sẽ tác động dây chuyền đến giá vận tải, giá cả hàng hóa, ảnh hưởng đến sản xuất kinh tế và đời sống xã hội.
Bà xã nhìn Tám tui với ánh mắt cảm thông, gật đầu chia sẻ. Im lặng một hồi, bả rỉ rả:
- Nhưng mà, nói tiết kiệm là nói cho oai vậy thôi, chứ trước nay nhà mình có hoang phí bao giờ đâu mà tiết kiệm. Mình đâu có mua bán hay tiêu xài cho thứ gì không cần cho sinh hoạt thường ngày đâu. Mình đang giảm chi tiêu bằng cách “nhín” bớt nhu cầu đó ông ạ, ông thông cảm cho tui nha.
- Tôi biết rồi, bà khỏi giải thích! - Tám tui chấm dứt câu chuyện bằng giọng không vui, xong lại thấy vừa thương bà xã, vừa trách mình lực bất tòng tâm…
Mấy bữa rày, chất lượng bữa cơm dường như cũng hơi “teo” lại, thì thôi cũng đành đi, nhưng cái khổ cho Tám tui là mấy bữa rày phải giảm bớt thuốc lá và cà phê, cho nên cứ hay ngáp dài. Thấy vậy, bà xã lại gần, ngập ngừng nói như thanh minh:
- Tại xăng lên giá cho nên giá cả mọi thứ tăng theo...
Thấy tội bà xã quá, Tám tui vội trấn an:
- Biết rồi! Tui có trách móc gì bà đâu. Mà xăng tăng giá, thật ra cũng chẳng phải do mấy ông buôn xăng muốn tăng lợi nhuận rồi bắt dân gánh chịu, mà một phần vì nó đang phải “cõng” quá nhiều khoản.
Nào 12% thuế nhập khẩu, 10% thuế VAT, nào 1.000 đồng phí xăng dầu (còn gọi là phí giao thông), rồi cả 1.000 đồng trích trả nợ tiền bù giá ngân sách, 200 đồng trích quỹ bình ổn nữa chứ.
Chưa hết, mặt hàng xăng còn bị đánh thêm 10% thuế tiêu thụ đặc biệt. Như vậy, trung bình mỗi lít xăng đang phải gánh đến 6.500 đồng tiền thuế, phí, tương đương gần 40% giá bán.
Điều vô lý ở đây là xăng bị đánh thuế tiêu thụ đặc biệt giống như các mặt hàng không khuyến khích sử dụng, hàng xa xỉ như rượu bia, thuốc lá... Trong khi đó, xăng là loại nhiên liệu thiết yếu phục vụ cho nhu cầu lưu thông, sản xuất, được sử dụng đại trà.
Và quan trọng nhất, sự biến động của giá xăng sẽ tác động dây chuyền đến giá vận tải, giá cả hàng hóa, ảnh hưởng đến sản xuất kinh tế và đời sống xã hội.
Bà xã nhìn Tám tui với ánh mắt cảm thông, gật đầu chia sẻ. Im lặng một hồi, bả rỉ rả:
- Nhưng mà, nói tiết kiệm là nói cho oai vậy thôi, chứ trước nay nhà mình có hoang phí bao giờ đâu mà tiết kiệm. Mình đâu có mua bán hay tiêu xài cho thứ gì không cần cho sinh hoạt thường ngày đâu. Mình đang giảm chi tiêu bằng cách “nhín” bớt nhu cầu đó ông ạ, ông thông cảm cho tui nha.
- Tôi biết rồi, bà khỏi giải thích! - Tám tui chấm dứt câu chuyện bằng giọng không vui, xong lại thấy vừa thương bà xã, vừa trách mình lực bất tòng tâm…



0 comments:
Post a Comment